Sau khi đã xác định được vấn đề nội sinh và tìm ra một (hoặc nhiều) biến công cụ tiềm năng, câu hỏi tiếp theo là: làm thế nào để sử dụng chúng một cách hiệu quả? Trong bài học này, chúng ta sẽ tìm hiểu hai phương pháp ước lượng chính: Ước lượng Biến công cụ (IV) trong trường hợp đơn giản nhất, và sau đó là phương pháp tổng quát và phổ biến hơn rất nhiều: Bình phương nhỏ nhất hai giai đoạn (2SLS). Mục tiêu của chúng ta là không chỉ hiểu công thức, mà còn nắm được logic đằng sau từng bước thực hiện. Lý thuyết đã rõ, giờ là lúc chúng ta đi vào công cụ cụ thể. Hãy bắt đầu với dạng đơn giản nhất của ước lượng biến công cụ, trường hợp mà chúng ta có vừa đủ số lượng công cụ cho các biến trong mô hình. 1. Ước lượng Biến công cụ (The Instrumental Variables Estimator) Hãy bắt đầu với trường hợp được gọi là xác định vừa đủ (exactly identified), …
Các bài đã xem
- Phân tích danh mục đầu tư trung bình-phương sai
- So sánh GMM, GIV và các phương pháp khác
- Thực hành Stata với phân tích hồi quy
- Kiểm định và ước lượng mô hình GARCH trên Stata
- Mô hình hai biến (Bivariate Model) cho điểm tóm tắt
- Hệ thống hóa kiến thức và phát triển
- Phân tách thời vụ với phương pháp nâng cao
- Phá vỡ cấu trúc và trí nhớ dài
- Ứng dụng IRF trong mô hình VECM
- Ước lượng OLS và các tính chất thống kê
- Tổng kết kiến thức về các mô hình lựa chọn nhị phân
- Suy luận thống kê cho các hàm của tham số
- Giới thiệu về thiên lệch ẩn và biến công cụ
-
Xem thêm